Trận mưa đầu mùa

đêm nằm nghe tiếng ếch kêu
râm ran giữa chốn đìu hiu núi rừng
đôi bờ mắt chợt rưng rưng
lời thơ buồn cũng ngập ngừng trên môi
chập chờn trong cõi đầy vơi
như con nước lững lờ trôi giữa dòng
trong cơn chìm nổi phiêu bồng
tôi mơ về lại cõi hồng hoang xưa.

Nguyễn Đức Nhơn

Bên khe suối nhỏ

hiền như con nước cuối mùa
re re chảy giữa đôi bờ quạnh hiu
ta ngồi ngó đám rong rêu
mà nghe mình cũng ít nhiều đắng cay
như con suối nhỏ nhoi này
hai mùa mưa nắng chợt đầy chợt vơi
may còn một chút thảnh thơi
ngồi đây mà ngó đất trời vu vơ.

Nguyễn Đức Nhơn

Lục bát 4 câu

Cầm nhầm

Em về phố xá reo cười
Tưởng đâu em đã thành người phương xa
Nhớ mùa mận mới đơm hoa
Em quên cài cổng… bị ta cầm nhầm!…

Hình như

sáu mươi, ừ! cũng hơi già
cho nên ta cứ nhìn ta – lắc đầu
sáng nay tỉa lại bộ râu
hình như ta vẫn còn ngầu như xưa (!?)

Tiếng đàn
trên sông Hương

trăng tàn, bến Ngự mù sương
nửa đêm nghe tiếng dòng Hương trở mình
bao nhiêu nước, bao nhiêu tình
đàn ai, trổi khúc nam bình nỉ non

Mái tóc

thôi đừng soi nữa lược gương
thôi đừng rẽ nữa con đường phù du
đẹp như con nước mùa thu
trăm năm rồi cũng rối bù em ơi!

Khóc Hạng Võ

ngoảnh nhìn một dải giang sơn
anh hùng mạt lộ đêm trường lệ rơi
đem lòng trắc ẩn vì ai
dòng Ô Giang vẫn còn lai láng tình!

Khóc Trụ Vương

khói in mù Trích tinh lầu
ngoảnh nhìn khanh tướng công hầu là ai?
lạnh lùng áo mão cân đai
thức lâu mới biết đêm dài lạnh tanh.

Khóc Châu U Vương

cạn lòng nhau mới là duyên
nửa đêm nổi lửa Cam tuyền vì ai
tiếng cười vang chín từng mây
bốn phương dậy sóng còn say giấc nồng!

Nguyễn Đức Nhơn

Lục bát 3 câu

1.
mơ màng gặp Lỗ Trí Thâm
lưng đeo bầu rượu về thăm nhà thiền
dọc đường chó sủa như điên!

2.
hình như trái đất này tròn
cho nên ta với em còn gặp nhau
thì mình làm lại chớ sao!

3.
hay là có tật giật mình
hay là có kẻ đang rình đâu đây
ôi chao chết chắc trận này!

4.
nghĩ ra cũng thật nhiệm mầu
hôm nay ta lại dấu đầu lòi đuôi
thôi đành kiếm chỗ nào chui!

5.
chiều buồn xạo xạo vô mall
kiếm đàn bà đẹp… chào cho đỡ ghiền
bà nào cũng tưởng mình điên!

6.
ta là hạt bụi cù bơ
một đời cù bấc, làm thơ cù nhầy
vậy mà nhỏ cũng khen hay!

7.
Long môn lỡ đút đầu vào
quậy cho nổi trận ba đào mới cam
Quá nhi, cô tưởng em làm!

8.
dã tràng xe cát biển đông
đụng con sóng dữ thành Công Dã Tràng
vậy mà cũng khoái bò ngang!

9
đỉnh non ông một mình ngồi
lật trang kinh tự còn đôi ba vần
sẩy tay rớt xuống hồng trần!

10.
hành tăng một buổi độ đường
còng lưng cõng cái vô thường sang sông
chắc gì sắc tất thị không!

11.
chân trời nào có bao xa
mà lão Tề lộn đến ba bốn vòng
mới hay mình lọt vào tròng!

12.
buồn tình đốt lửa đêm mưa
hong khô ký ức còn chưa khô tình
giữa đêm ngồi khọn một mình!

Nguyễn Đức Nhơn

Nhớ quê

Chiều lên buồn nhớ quê hương
Nhớ con dốc nhỏ em thường thường qua
Nhớ vầng ráng nắng chiều pha
Nhớ đàn cò trắng bay, và nhớ em.

Chiều lên con phố im lìm
Bỗng dưng nhớ tiếng chim bìm bịp kêu
Bỗng dưng nhớ buổi cơm chiều
Dưới giàn hoa lý gió dìu dịu đưa

Chiều lên ngồi ngó vu vơ
Ngó con dốc nhỏ nằm chờ xe qua
Bỗng rưng rức nhớ quê nhà
Nhớ bầy đom đóm lập lòe đêm đông

Chiều lên ngồi nhớ hương đồng
Nhớ bờ tre tiếng chim còng cọc kêu
Nhớ đêm nghe tiếng sáo diều
Nhớ hàng so đũa lá đìu hiu rơi.

Nguyễn Đức Nhơn

1 2 3 4