Bóng thời gian

Hưng phế ngàn năm giấu mặt
Cổ kim luận tội anh hùng
Trái đất ngàn năm què quặt
Sao khuya rớt giữa muôn trùng

Hình nộm mặc áo long bào
Xua tay đuổi bầy ngạ quỷ
Mặt nạ ngàn năm giấu kỹ
Bùa mê rải khắp tinh cầu

Mặt đất khép kín hà đồ
Lạc hồn bùa mê thuốc lú
Ngậm ngải đi tìm quái thú
Rừng xanh áo vải khăn sô

Tượng đá cúi mặt ngủ vùi
Hình như một lần mở mắt
Cát sỏi bầm gan tím mật
Giật mình khép vội con ngươi

Trống đồng phù điêu bỏ phế
Hưng vong tuổi đất dạy thì
Nhật nguyệt ô đề bạch thố
Lần tay tính tuổi sao Vi.

Arlington, Feb – 2010
Nguyễn Đức Nhơn

Gởi cho em

Tháng ngày trôi như bóng câu cửa sổ
Sao em còn giữ mãi không buông?
Sao không để cho lòng thanh thản
Nhẹ nhàng bay như khói hoàng hôn.

Mời em cùng ta ra bãi biển
Nhìn xa khơi bằng ánh mắt hiền hòa
Em sẽ thấy biển trời bát ngát
Và lòng mình cũng rộng rãi bao la.

Mời em qua Châu Phi, Châu Á
Để tận mắt nhìn nỗi khổ trần gian
Để em thấy vô cùng hạnh phúc
Vì chúng ta đang sống giữa Thiên đàng.

Em có thấy từng năm, từng tháng
Êm đềm trôi như bóng chiều qua
Tôi và em, hai xác người chưa chết
Thì cần gì lặn hụp giữa phong ba…

Cứ để cho mặt trời buổi sáng
Và buổi chiều mọc, lặn hồn nhiên
Em đã biết thế gian là cõi tạm
Sao còn chưa buông hết não phiền?

Hôm qua chúc mừng năm mới
Hình như em có chút mủi lòng
Ta cũng biết dù năm cùng tháng tận
Cũng chỉ là nhịp thở của hư không.

Nguyễn Đức Nhơn

Sau mùa chinh chiến

anh bỏ đi rồi, tôi ở lại
chờ bao oan nghiệt trút lên đầu
tôi vẫn đứng giữa một trời ly loạn
tàn chiến chinh mùa nắng lửa mưa dầu

chiều hun hút giữa rừng thiêng nước độc
đêm uy linh nhờn nhợn tiếng ma hời
từng giọt máu căng phồng bày muổi đói
tôi bỗng sờn da, bỗng rợn người

đêm về lạnh lẽo đêm cà tót
hiu hắt mưa khuya tạt chiếu nằm
núi rừng vây hãm người thua cuộc
hì hục quanh tôi tiếng hổ gầm

những bước chân đi thật não nề
mây mù giăng kín nẻo sơn khê
bao nhiêu chiếc bóng vô hồn ấy
sáng sớm ra đi chiều lại về

rồi lại ngày mai lại sáng mai
rồi lại bao nhiêu tiếng thở dài
cái gô và chiếc quần bao cát
nó lại cùng tôi đứng giữa trời!!!…

Nguyễn Đức Nhơn

Mùa gió bấc

mây trắng đùn quanh đỉnh núi Ông
gió mùa đông bắc thổi buồn không?
đồng khô một dải mù sương khói
ta đứng nhìn quanh chợt chạnh lòng

kìa hãy nhìn xem ngọn xã thô
muôn đời một bóng đứng bơ vơ
đã biết bao lần mây trắng phủ
và biết bao mùa gội gió mưa

chiều xuống ra đồi dương hóng mát
ghé vào quán gió uống bia hơi
hởi ơi! ngọn gió mùa đông bắc
đã bao lần xé nát hồn tôi

nôn nao ít bữa vui mùa tết
gió bấc thổi về gió tháng hai
bụi cuốn mịt mù con lốc xoáy
trong âm vang nghe từng tiếng thở dài

rời phan thiết còn nghe nhung nhớ
cái buổi chia tay cũng nặng lòng
sông mường mán ba chìm bảy nổi
mấy ai quên dù chỉ ghé một lần.

Nguyễn Đức Nhơn

Đò Sông Hương

lang thang
chiều phố đông người
mím môi
nén một nụ cười xót xa
cầu gia hội
chợ đông ba
phố quen
người lạ
chiều qua lạnh lùng
mưa còn rơi
buốt dòng sông
lênh đênh
một chiếc đò không mái chèo
đò em
tôi lén gieo neo
giữa khoang
một chiếc đèn leo lét buồn.

Nguyễn Đức Nhơn

1 54 55 56 57 58