Author: nguyenducnhon
chiều nghe loáng thoáng màu thu
Như qua sông Dịch
mưa chiều ghé quán ngồi nghe nhạc
quán vắng nhạc buồn sầu miên man
“ai lướt đi ngoài sương gió
Nghe dường như tiếng thu đang tàn…”
guốc ai gõ nhịp trên hè vắng
từng bước rơi đều qua lối mơ
nửa chiều vàng vọt mưa và nắng
ta nghe chừng đâu đó một hơi thơ
cô bé ơi châm giùm ta điếu thuốc
cho cõi lòng bớt lạnh lúc chia xa
ta cũng muốn ngồi đây cho hết kiếp
ngặt đường đời thì rộng đến bao la
ta bỏ đi giữa trời mưa gió
từng giọt rơi buồn trên bến sông
như tráng sĩ một lần qua sông Dịch
biết có còn trở lại hay không?
bến sông vắng lòng người cũng vắng
khách giang hồ chọn kiếp phù vân
cô lái ơi ! chở giùm ta qua đó
nơi cuối trời nơi cuối nẻo bâng khuâng!
* Văn Cao
Nguyễn Đức Nhơn
Bướm trắng
em về gió lộng tóc bay
mùa hoa vàng mộng nở đầy lối xưa
dáng gầy tà áo đong đưa
giọt sương chiều muộn cũng vừa vỡ tan
dòng êm, con nước mơ màng
gió lay bờ mộng, hai hàng liễu buông
sắc trời nhuộm đỏ chiều hôm
trắng hoa bờ giậu cánh chuồn chuồn bay
em về có ở lại đây?
tôi gieo mộng giữa ban ngày mà vui
ra ngồi giữa đám vòi voi
trắng hoa, trắng cả lòng tôi giữa trời
em về rồi lại đi thôi!
bỏ sau lưng một vành môi hững hờ
tôi ngồi dệt nốt bài thơ
hóa con bướm trắng nằm mơ ban ngày!
Nguyễn Đức Nhơn
Đêm Noel
Đêm Noel ta ngồi như tượng đất
Lạnh ngoài trời lạnh cả trong tim
Chuông giáo đường buồn hơn tiếng nấc
“Đêm thánh vô cùng” đêm thánh bình yên.
Đêm huyền diệu lung linh màu tuyết trắng
Buồn không em, lời sám hối ăn năn
Ta một đời lang thang cùng mộng mị
Chừ ngồi đây lòng bỗng thấy băn khoăn!
Xin cho ta một vòng tay ấm áp
Ôm vào lòng giấc ngủ bình yên
Sao đêm nay ta nghe lòng bối rối…
Ngồi bên em, (em ngoan đạo, em hiền)
Đêm Noel chuông giáo đường rộn rã
Em thẹn thùng như bé tuổi đôi mươi
Ta cũng thây lòng lâng lâng khó tả…
Ngồi bên em nghe ấm áp tình người!
Nguyễn Đức Nhơn
Trồng cây chuối ngược
này bằng hữu! chén này ta uống cạn
giọt tình, giọt nghĩa, giọt thân thương
còn chén này ta xin mời bạn
cạn cùng ta một chén đoạn trường!
ta ngồi đây như trồng cây chuối ngược
nên thấy trời ở dưới, đất ở trên
mà cũng phải, có trồng cây chuối ngược
mới thấy đời là ghềnh thác chênh vênh.
ta đâu biết mình là sâu hay là bướm
nên một đời áo mão xênh xoang
và bạn ta con cào cào châu chấu
cũng lụa là dạo khắp đồng hoang
này bằng hữu! có nghĩ gì không vậy?
có thấy đời lặng lẽ trôi qua
và có biết ngày mai, ngày mốt…
có những người vội vã đi xa?!
cũng vậy thôi, đời vốn là như thế
nên chớ buồn, hãy cạn cùng ta
thêm một chén – rượu ngàn ly – đồ bỏ
nhằm nhò gì một chén quỳnh hoa…
Arlington, Oct – 2009
Nguyễn Đức Nhơn